NĂM 2005

Tháng 05

 

.Nụ Hôn Lần Cuối

(Kính dâng linh hồn Dưỡng Phụ Roger NATAF)

 

Hai mươi sáu năm cưu mang

Ân tình dưỡng phụ  tựa ngàn núi cao

Đưa con thoát cảnh lao đao

Xứ người cô thế được vào vinh quang

 

Dưỡng phụ xong nợ trần gian

Chín mươi năm chốn địa đàng đầy vơi

Vui buồn thêu dệt cả đời

Mênh mông bác ái, đến hơi phút tàn

 

Nay dưỡng phụ mặc áo quan

Mọi người đưa tiễn vô vàn lệ rơi

Nụ hôn lần cuối để rồi

Vĩnh viễn không thấy dáng người thân thương

 

Đêm thâu ray rứt trăm đường

Dưỡng mẫu hiu quạnh không lường nhớ sao

Lòng con tê tái nghẹn ngào...

Cầu xin dưỡng phụ sớm vào Bồng Lai !

 

2.Vĩnh Biệt Roger

(Kính dâng linh hồn Dưỡng Phụ Roger NATAF)

 

Hôm nay đau đớn vô vàn

Roger vĩnh biệt trần gian đời đời

Nghĩa tình khắng khít tuyệt vời

Bây giờ ly cách miệt mài ngàn năm

 

Người đi về cõi xa xăm

Tiếc thương chan chứa vô ngần lệ rơi

Nhớ lời giáo huấn của Người

Mong sao rạng rỡ sáng ngời cháu con

 

Cháu con chưa đáp đền ơn

Thì Người đã khuất xa hơn nghìn trùng

Cầu xin Roger đến thiên cung

Linh hồn thanh thản hưởng nhung lụa Trời

 

Orsay, Pháp Quốc 13.05.05

Bệnh viện Orsay, Pháp quốc 120505

 

3.Thiên Thu Nhung Nhớ

(Kính dâng linh hồn Dưỡng Phụ Roger NATAF)

 

Thiên thu nhung nhớ lòng con

Dù nay Dưỡng phụ thả hồn bay xa

Để lại đời vẫn thiết tha

Tình thương dưỡng phụ đậm đà dương gian

 

Dưỡng phụ cho con mùa Xuân

Mà trên đất khách gian truân đường đời

Cứu con thoát cảnh chơi vơi

Chín phương mười hướng khoảng trời lưu vong

 

Đêm nay con thấy mênh mông

Buồn vương kỷ niệm mắt đong lệ trào

Đầy con tim vẫn dạt dào

Ân tình con quyện mãi vào thiên thu

 

Dẫu rằng Dưỡng phụ mịt mù

Đâu còn vướng bận luyến lưu cõi đời

Phận làm con chẳng được vơi

Nhớ nhung công dưỡng của đời Roger !

200505   

 

4.Thuyền ra cửa biển

(Tưởng niệm chị Dương Thị Ngàn

mất ngày 02 tháng09 năm 1979

tại đảo Air Raya, Indonésie,

hưởng dương 49 tuổi)

 

Em cứ tưởng thời gian mờ nhung nhớ

Hình ảnh chị muôn thuở ngự trùng dương

Một ngày em cùng bốn cháu thân thương

Tuôn suối lệ lên đường thiếu bóng chị

 

Phút định cư mọi người đều hoan hỉ

Em ngậm ngùi bi lụy thẫn thờ sao

Hai bờ môi thấm muối mặn nghẹn ngào

Lòng tê tái biết bao trời xứ lạ

 

Xác thân chị đã hòa lòng biển cả

Ngàn năm hồn chị thả trở về nguồn

Cửu Long Giang và đất Mẹ sầu tuôn

Mà một thuở chị buông lời yêu mến

 

Tỉnh Mỹ Tho nối liền cửa sông biển

Suốt đời em miên viễn chị yêu ơi !

Hỏi vì sao: Biển cả nỡ tách rời

Tình chị em hết lời nồng thắm thiết

 

Có ngờ đâu lần ra khơi vĩnh biệt

Tháng năm dài da diết nhớ làm sao

Sóng xô bờ đã khơi dậy biết bao

Kỷ niệm đẹp thuở nào trong dĩ vãng

 

Cao xanh ơi! đời chị sao quá ngắn

Tuổi chưa tròn số chẳn vẹn năm mươi

Vì bệnh tật, cơn đói chị lìa đời

Hay số mệnh tả tơi nơi hoang đảo !?

 

Hai mươi sáu năm em và bốn cháu

Vẫn nhớ lời dạy bảo trước chia ly

Nên cố gắng thành danh đạt những gì

Như ước muốn... nay thì chị khuất núi.

21.05.05 Montpellier, Pháp quốc

 

 

Trang Giới Thiệu

Mục Lục

Tiếp theo