Thơ Minh Hồ Đào
Thi Tập


![]()


|
|
|
|
|
1.EM MUỐN Em muốn là cỏ dại Được nhặt từ tay anh Như các loài rau cải Trong vườn rau tươi xanh Em muốn là cỏ dại Len lỏi trong vườn rau Vườn rau lòng mãi mãi Tìm kiếm cỏ nơi nào? Em muốn là cỏ dại Mọc bên cạnh vườn rau Mà anh hằng lui tới Chăm sóc nụ đơm mau 3.QUYẾT ĐỊNH Anh đi vì tương lai sự nghiệp Để em buồn. Em nhớ. Em thương Anh thấu rõ em sầu vương tiếp Tiếp vạn lần bão táp phong sương Vì chữ hiếu...anh đành cách
biệt Để giờ đây tình chiết chia
đôi Chuyện tình ta tưởng rằng
rất tuyệt Có ngờ đâu sóng vỗ cuốn trôi... Cao xanh hỡi! Sao không thương tiếc Nỡ chia lìa Chức Nữ Ngưu Lang Hoa tình chớm nụ mau phai nhạt Em và anh duyên số lỡ làng Nơi phương đó tâm anh ray rứt? Nghe tin em sẽ bước sang ngang Kiếp nầy tình ta bị đứt Hẹn lai sinh sẽ vẹn đôi đàng 5.TỰ HỎI Em không hiểu tại sao
mới biết Viết cho người con gái vừa quen Mà anh bảo là anh thiếu nợ Làm cho người nhận thấy bâng khuâng Anh có biết là anh “ác” lắm Khéo làm người thầm khóc đêm
khuya Rồi lại dỗ bằng lời thơ
ấm Đưa người tình vào cõi
mộng mơ 7.CẢM NGHĨ Thương anh vì tính tốt Bên cạnh người mẹ hiền Có tấm lòng biển cả Lo cho một đàn con Thương anh tánh thật thà Chịu ở vậy nuôi con Cho đến ngày khôn lớn Tóc bắt đầu điểm sương Nhận tấm lòng anh thương Chia ngọt bùi cay đắng Để không nhìn đêm đen Khi mặt trời khuất bóng 9.TÂM BỆNH Chiều thứ sáu em vào bệnh viện Chữa lưng còng cùng với tình
riêng Chỉ em biết đó là tâm bệnh Khó nguôi lòng quên hẳn người
thương Em nào có tiếc đời gian khổ Chỉ buồn vì duyên số lỡ làng Càng cố nghĩ lòng đau thấy rõ Dứt nghĩa tình cần có thời
gian Lòng người khó đo lường
mức độ Chỉ mong nhờ phước đức
mẹ cha Cùng với đấng Trời Phật
phù hộ Hạnh phúc tìm trong cảnh hoan ca 11.ĐIỆN ĐÀM Nhờ điện thoại tâm tình cởi
mở Anh và em kể chuyện ngày xưa Ngày xưa đã đi vào dĩ vãng Hai đứa cùng phận bạc, xót
chua... Anh và em trong cơn bối rối Gởi những lời an ủi thân yêu Vì điểm đó làm em cảm
động Càng lúc càng cảm thấy thương
nhiều 13.GẶP GỠ Lần đầu tiên gặp anh thấy “ghét” Dáng“mập, lùn, bụng bự, khó
thương!?” Và anh nói với người chỉ
lối Được đến nhà em nếu lạc
đường! Em thầm nghĩ ai cho anh tới Mặc cho bè bạn trêu ghẹo chơi Vì anh cũng là người lẻ gối Nên mọi người gán ghép cho vui Càng thấy “ghét” lại càng
vướng mắc Càng cố quên thì thắt chặt thêm Thôi đành để mệnh trời
sắp đặt Cho cuộc đời bé nhỏ thân em! 15.THU BUỒN Em sinh ra... mùa thu tháng tám Tháng thu buồn Chức Nữ - Ngưu Lang Mây đen phủ bầu trời ảm đạm Đôi uyên ương Rẽ bước, chia đàng 17.XIN LỖI Hồn tê tái tim đành trút bỏ Bỏ lời thề thương mãi bên nhau Mãi bên nhau chia sầu, sớt khổ Bãi cát vàng, biển đá ngày
nào Ngày nào đó chôn vào dĩ vãng Chuyện tình mình hẹn kiếp mai sau 19.CÁT BỤI Dưới trăng sáng đong đầy tâm
sự Của một người con gái ngây ngô Hồn ngơ ngẩn tìm trong giấc ngủ Thấy mình là một hạt cát khô Sóng bạc đầu xóa tan tình
tự Tuổi ngọc ngà biển đá nên thơ Môi hồng thắm bao lần chế ngự Ngự tim yêu thuở ấy dại khờ 21.TIÊN NỮ Em là tiên nữ lòng anh Lòng anh có được em dành trong
mơ Trong mơ em thấy Ông Tơ Ông tơ, Bà Nguyệt chọn giờ se duyên Duyên em một nửa ưu phiền Phiền cho số phận con tim của mình Mình cùng cảnh ngộ cô đơn Đơn thân, bóng chiếc tủi hờn
tình phai Phai nhòa dĩ vãng đắng cay Đắng cay chia sớt tận ngày lâm
chung Chung thủy đến phút sau cùng 23.KHI NÀO Con tim rộn rã chiều xưa... Chiều xưa như hẹn tiễn đưa nhau
về Về đêm hồn thả đam mê Đam mê em hỏi phu thê khi nào? Khi nào chung một chuyến tàu Tàu thương hành lý bên nhau tuổi
già? 25.YÊU Yêu một lần tưởng tình đã
hết Có ngờ đâu Hồ kết Đào giao Đến lần nầy chắc tình phải
chết... Theo tuổi già tóc điểm sương
đầu Cùng làm thơ khuây khỏa bên nhau Mong một điều tình đẹp bền lâu Không cần chi tiền, danh, dáng ngọc Anh và em vĩnh viễn Hồ Đào! 27.ĐỢI CHỜ Đôi ta đã khắc chữ Yêu Buổi đầu gặp gỡ một
chiều xa xưa... Tháng sáu trời đã dứt
mưa Nhưng còn gợn chút gió lùa
vào tâm Tâm nghe có tiếng thì thầm Của anh đâu đó nhủ rằng:
chờ em! 29.RAY RỨT Suốt đêm ray rứt Con tim kêu đau Lửa lòng nung đốt Ruột gan nát nhầu Suốt đêm em khóc Nước mắt tuôn trào Tay bưng đầu tóc Buồn nhớ dâng cao Lời anh phảng phất Như hương tỏa vào Cầu xin trời đất Mùi-Thân tới mau Tuổi đời chồng chất Tóc bạc trắng đầu 31.HƯƠNG THƠM Mỗi ngày em viết một trang Một trang thư gởi tới
người mình yêu Gặp nhau trong một buổi chiều Hạ buông nắng đổ xuống nhiều
lối đi Đêm về em nói thầm thì... Chiêm bao thấy dáng anh đi tới nhà Nhà em đang trổ Quỳnh Hoa Hương thơm phảng phất đậm
đà tình anh Minh Hồ Đào |
2.XIN TRẢ Xin trả emngây thơ ngày đó Để em dùng xây dựng tương lai Và em muốn cùng anh tới ngõ Ngõ chân trời trong sáng ban mai Em chỉ tiếc một thời con gái Đã vướng nhiều đau khổ gian
truân Hồn em gởi anh cầm giữ lại Để mai sau kết chỉ duyên trần 4.ANH CÓ BIẾT Anh có biết mặt trời chỉ
lối Đưa em về
dệt mối yêu đương Lòng ao ước đời mình
một mối Mối tình mình sau trước chung
đường Anh có biết em buồn,em nhớ Chuyện tình ta đôi ngõ chia ly Có lẽ em và anh hết nợ Nên âm thầm anh bỏ ra đi Anh có biết anh là tất cả Chiếm tâm hồn của bé ngây thơ Cầu Trời phật thương hai
đứa ngã Vẹn tình yêu trọn cả đôi bờ 6.HÒA HAY CHIẾN Em đồng ý
cùng anh xây dựng Một thiên đường hạnh phúc đôi
ta Đã thương nhau anh nhường em
nhịn Để cả nhà trong cảnh hoan ca Em ước tình ta là cơn gió
nhẹ Làm gợn hồ lướn sóng
lăn tăn Đừng biến thành sóng biển
mưa giăng Làm khổ cả vừa chàng lẫn
thiếp Em nói thật những điều chôn kín Ngay lúc đầu giải tỏa tình nghi Vì từ đó sinh ra tất cả Oán, hờn, ghét, hận với sân si Cầu ơn trên Trời, Phật, gia hộ Giúp chúng mình sống cảnh bình an Nhất là anh bỏ được tính
ngang Được như thế em mừng vui
lắm Hai đứa đã một lần dang
dở Dở tình đầu, nay đến tình sau Em mong muốn tình ta đẹp mãi Chẳng rời xa, trọn kiếp bên nhau 8.CẢM THÔNG Em biết anh có nhiều lo nghĩ Tiếc không gần để giúp đỡ
anh Nguyện Trời Phật bình an gia hỉ Mong anh tìm một hướng đi nhanh Chuyện gì đến, rồi nó sẽ
đến Anh đừng bận tâm, trí não phiền Hãy chăm sóc con thơ và mẹ Xảy ra gì hối hận
triền miên... 10.SẦU NIỆM Nằm bệnh viện em triền miên nhớ Nghĩ phận mình cứ mãi long đong Những người thân nghìn trùng
cách trở Một mình buồn ngồi ngắm gian
phòng Dẫu biết nhàn cư vi bất thiện Nên miệt mài làm, chẳng ngồi không Để cuộc đời mang đầy ý
nghĩa Mà có ai sánh kịp, làm bằng! Thời gian lặng lẽ sống đơn
côi Mang nặng lo âu
cả cuộc đời Xa cách bao người thân mỗi
nước Nghe lòng nức nỡ nhớ xa xôi... 12.ANH HỎI EM Anh hỏi em khi nào em muốn Được cùng anh nối nhịp cầu
duyên Xin trả lời hãy chờ thêm nữa Tuổi chúng mình thuận với Mùi
Thân Em sẽ vui trong vòng tay ấm Của người chồng kính trọng,
mến thương Rồi lúc đó tha hồ anh gọi “Hiền thê” là ước mộng của em! 14.CẦU TRỜI Tưởng đời mình hồng nhan
bạc phận Có ngờ đâu là số đào hoa Tình và nghĩa đôi đàng khó
cắt Chỉ mong nhờ phước đức
mẹ, cha Đưa dẫn tới con đường
tươi mát Được thảnh thơi khi tuổi về
già 16.ĐỊNH MỆNH Trời nắng gắt em không đi
biển Cũng một phần do bệnh tâm linh Lại thêm cảnh thân mình cô độc Nằm ở nhà kiếm chuyện trêu anh Anh có biết từ khi em đọc Thư anh gởi nối nhịp cầu duyên Cầu duyên quá sớm, anh có biết? Có biết hiểu
từ mạch máu tim? Vì một tháng hai ta
mới kết Liệu rõ chăng hết tánh tình nhau? Hay là để Thiên duyên tiền định Cho hai nhà kết nghĩa Hồ Đào 18.ANH SẼ NHẬN Anh sẽ nhận
thiệp hồng em báo Báo tin anh: em bước sang ngang Dù biết rõ anh sẽ sầu não Vì hoàn cảnh... chàng phải xa nàng Nay em chọn con đường ly biệt Để cho anh làm lại cuộc đời Dành tâm trí anh chăm sóc mẹ Hoặc đi tu xa lánh trần ai! 20.VÒNG
TAY ẤM Tay anh ấm gió ngừng mưa tạnh Tỏa hơi người như sưởi
tim em Đưa em tới thiên đường
hạnh phúc Cả thời gian ấp ủ nào quên Tay anh ấm sương chiều xuống lạnh Để em nhìn trăng sáng đêm đêm Cùng cảm nhận tình ta tột đỉnh Cả không gian trổi
nhạc 22.HỒ ĐÀO Trên dòng sông mộng biển mơ Thuyền duyên vừa cặp bến bờ
phu thê 10 năm giông bão bốn bề Đường tình giá lạnh não
nề thân tôi Sau cơn mưa trời sáng tươi Hồ Đào giao kết trọn đời bên
nhau 24.ĐỒNG Ý Anh! Em đã đồng ý cùng anh Cùng anh đi đoạn hành trình
tương lai Tương lai mình chẳng còn hai Hai ta là một trọn đời bên nhau Bên nhau nũng nịu vài câu Ông ơi! Bà hỡi! Mình đâu vậy à...? 26.HOA ĐÀO Rộn ràng trong trái tim em Hoa lòng chớm nở từ miền
Clermont Núi non, biển thẳm mặn nồng Thi nhân náo nức tình son dạt dào Sợi mong, sợi nhớ nao nao Chiều xưa họa ảnh hình vào đôi
tim Thư bay từng cánh êm đềm Mang theo nhung nhớ triền miên tâm hồn Cô phòng gối chiếc sang trang Thiên đường hạnh phúc an thân tuổi
già 28.MONG Ta yêu nhau rồi khó quên Khó quên tiếng nói của anh thuở nào Cuộc tình hai đứa ra sao? Sương mù còn phủ đường
vào tương lai Mùi– Thân trong sáng bầu trời Hai ta sung sướng nghẹn lời
gặp nhau Hiến dâng những nụ hôn đầu Cùng nhau uống cạn rượu đào
đến say Em mong ngày tháng tàn phai! 30.HÌNH BÓNG Em mang hình bóng anh Trong con tim để dành Mỗi ngày đem sưởi ấm Đỡ lạnh lòng thâu canh Hồn em theo dấu chim Thân bảy nổi, ba chìm Phụ phàng trong cuộc sống Ấp gối thở dài riêng Em mang hình bóng anh Vào giấc mộng từng canh Ước mơ lầu hạnh phúc Tình đẹp mãi tươi xanh 32.XIN GIỮ Em xin giữ nét hồn nhiên Hồn nhiên con gái dịu hiền tuổi thơ Tuổi thơ nhẹ
dạ ngây ngô Ngây ngô tâm tưởng
mộng mơ cuộc đời Cuộc đời như đóa hoa tươi Hoa tươi mãi mãi bầu trời trong
xanh Minh Hồ Đào |
